Đang tải chờ xíu...

[TRUYỆN NGẮN - HAY] – CÔ GÁI MANG HÀI ĐỎ

“Em là cô gái mang hài đỏ

Bỏ thế giới nhỏ, để yêu anh

Bỏ hết tuổi xanh người con gái

Vượt ngàn tự trọng chỉ cần anh”[IMG]
Cái lạnh của mùa tuyết London khiến những người xa xứ cảm thấy chạnh lòng và đơn côi biết mấy. Nhất là đối với một đứa con gái không có người yêu thì mọi thứ lại càng trở nên kinh khủng. Bốn mùa tuyết, bốn mùa tôi lặng lẽ ra khỏi căn hộ vào buổi sáng, đến quán quen lót dạ và nhâm nhi tách cà phê lạ vị một mình. Lâu như thế rồi mà tôi vẫn chưa thể quen với cà phê ở đây. Tôi nhớ cà phê vỉa hè Hà Nội. Nhớ cái mùi thơm nồng nàn của Hà Nội khi gió mùa Đông Bắc thổi về. Tôi nhớ anh.

Mỗi khi nhớ Hà Nội tôi lại nhớ anh, bởi anh, hình bóng anh, in đậm trên mỗi con đường Hà Nội mà tôi đi qua. Muốn thôi nhớ anh thì phải thôi nhớ Hà Nội. Nhưng làm sao người ta có thể thôi nhớ nhung quê hương của mình? Tôi yêu anh như yêu Hà Nội vậy.

Nói sao về anh và câu chuyện giữa tôi và anh đây nhỉ! Có lẽ bốn mùa tuyết đã phủ bớt đi và làm phôi pha đi phần nào những thứ như bắt đầu và kết thúc, chỉ để lại những điều đẹp đẽ để người ta nhẹ lòng hơn về một câu chuyện buồn. Tôi quen anh, chỉ tình cờ thôi, trong một lần lướt facebook và bỗng dưng phát hiện một bức ảnh của mình mà tôi chưa từng chụp xuất hiện trên timeline của anh. Bức ảnh chụp tôi ngồi giữa hai kệ sách to trong thư viện, tựa lưng vào tường và chăm chú đọc sách, bên cạnh là đôi giày búp bê màu đỏ. Anh đặt tên cho bức ảnh ấy là “Hài đỏ”. Tôi kết bạn với anh, chúng tôi nói chuyện, tồi gặp nhau. Và tôi bị anh cuốn hút…

Đôi mắt màu cà phê sữa của anh rất ấm, nhưng ánh nhìn luôn lạnh lùng. Anh ăn nói chừng mực nhưng thu hút người đối diện. Và đam mê chụp ảnh của anh khiến tôi khám phá ra một Hà Nội nhiều màu hơn tôi từng nghĩ. Anh từ từ kéo tôi vào thế giới của anh, chạy theo anh trong thế giới ấy mà quên mất những thứ vốn là tôi trước đây. Tôi yêu anh từ lúc nào chẳng biết. Và cần anh từ lúc nào chẳng biết. Khi tôi phát hiện ra điều đó thì dường như mọi thứ đã đi quá xa so với giới hạn cho phép. Tôi đã không còn biết đường quay về thế giới của mình nữa. Tôi yêu anh một cách điên cuồng.

Một ngày mùa đông, tôi cùng anh đi chụp ảnh. Nhưng anh không chụp mà chỉ ngồi trầm tư nghĩ ngợi điều gì đó. Tôi biết anh nghĩ gì. Tôi biết rằng anh nhớ cô ấy. Và tôi cũng biết nơi chúng tôi đang ngồi là nơi anh và cô ấy đã từng hò hẹn, cũng là nơi anh gặp cô ấy lần cuối. Anh yêu cô ấy rất nhiều! Tôi rất muốn làm điều gì đó. Nhưng làm gì bây giờ, với anh? Tôi có thể làm gì khi mà trong lòng anh đang cồn cào vì một người con gái khác? Tôi có thể làm gì khi điều đó khiến trái tim tôi chết lặng? Tôi có thể làm gì khi bản thân mình còn không thể giữ nổi giọt nước mắt mặn chát tràn vào môi? Tôi chỉ biết quay đi, để anh không nhìn thấy. Anh như vậy rất lâu. Và tim tôi cũng đau rất lâu.

- Em đã từng cố quên ai chưa?

Tôi ngập ngừng nhìn anh khi anh hỏi.

- Chưa anh ạ…Nhưng có lẽ, sắp rồi!

- Sắp à?

- Vâng!

- Sao anh lại có thể chưa bao giờ hỏi về người yêu em nhỉ! Trong khi lúc nào em cũng quan tâm và nghe anh tâm sự… Anh thật vô tâm…Anh ấy như thế nào? Hai người đang cãi nhau hay anh ấy sắp đi xa? – Anh bỗng nhiên nhìn tôi một cách có lỗi và hỏi dồn.

- À…- Tôi cười buồn, nói thế nào đây – …Anh ấy có đôi mắt màu cà phê sữa…chưa bao giờ yêu em. Và… em sắp đi xa!

- Em sắp đi xa? Em đi đâu?

Anh bất ngờ im lặng vài giây và sự thảng thốt trong mắt anh làm tim tôi ấm lại một chút.

- Em du học. Ở London. 3 ngày nữa em bay.

Anh trầm ngâm một chút, thôi thảng thốt và cười bình thản:

- Sẽ tốt cho em!

- Anh nghĩ là tốt cho em sao? – Tôi hơi thất vọng.

- Ừ.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi rơi vào khoảng trống. Anh hướng mắt ra xa. Còn tôi thì quay đi để nén tiếng nấc đang nghẹn đầy dần trong lồng ngực. Có lẽ anh nói đúng…Tôi không thể chạy theo anh mãi trong thế giới của anh. Một ngày nào đó kiệt sức, làm sao tôi tự đứng dậy nổi. Trái tim anh trọn vẹn thuộc về người khác!

3 ngày trước khi bay,tôi tắt điện thoại, cũng không gặp anh. Tôi dành trọn 3 ngày để xếp lại những kí ức trong lòng, xếp lại những kỉ niệm và cất gọn gàng ở một góc trên tầng gác mái. Tôi nghĩ rằng không nên mang theo quá khứ khi muốn bắt đầu một chặng đường mới. Nhưng dường như tôi đã lầm. Người ta chỉ có thế xếp lại những thứ cũ kĩ tràn ngập xung quanh, để mắt không nhìn thấy, để tự khích lệ mình hãy vượt qua mọi chuyện. Nhưng người ta không thể vứt bỏ hết những thứ ở trong tim khi con tim họ luôn hướng nhịp đập về một người nào đó. Tôi đã để tất cả lại Hà Nội, nhưng quên mất rằng khung hình anh trong tim mình vẫn luôn được trân trọng cất giữ và mới vẹn tinh nguyên.

Bất giác, tôi lẩm nhẩm chuyện tình của mình bằng bài thơ mà anh đã từng đọc cho tôi khi tôi hỏi về cái tên của bức ảnh đầu tiên anh chụp tôi ở thư viện: ” Hài đỏ, giầy xanh và váy suông”.

Mùa tuyết London, cà phê lạ vị, bức ảnh ngày nào và những khung ảnh bề bộn trong tim…Tôi mỉm cười. Tuyết London vẫn không thể làm bạc màu bức ảnh khởi đầu mang tên “Hài đỏ”. Tôi đã sai. Và anh cũng đã sai. Đi xa hoàn toàn không tốt cho tôi. Mà nó khiến tim tôi thêm nhức nhối. Bởi lẽ thậm chí tôi còn chưa dám đối mặt với tình cảm của mình một lần để anh biết được tôi yêu anh. Bởi lẽ tôi đang chạy trốn…

“Cô ấy là người mặc váy suông

Là người anh thương, khiến em buồn

Là người đến trước ngày em đến

Là người có hết được cả anh.”

Tôi không thể nào quên được cô ấy. Bạn cứ tưởng tượng đi, bạn yêu da diết một người và bỗng một ngày người ấy biến mất không lí do, chỉ để lại một lời nhắn tạm biệt, bạn có thể dễ dàng quên đi người ấy không? Cô ấy là người con gái trong mơ của tôi, là người con gái mà tôi luôn tưởng tượng ra từ ngày còn là một chàng trai mới lớn hay mơ mộng về mẫu người lí tưởng, là người con gái mà tôi hướng ống kính về cả tỉ lần cũng không thấy đủ. Cô ấy bước vào đời tôi như một cơn gió với chiếc váy trắng bồng bềnh như mâ

Tìm từ google:

Bài viết mới nhất cùng chuyên mục